Thơ tình_ Đặng Thiên Sơn

By

 Phố trở mùa  

p3.jpg (170 246)

  (www.avsnonline.net)

Đêm qua tán bàng trước ngõ
Rơi thêm chiếc lá cuối cùng
Bên tai tiếng mùa đi vội
Ta ngồi lặng giữa thinh không.  

Thế là xứ Nẫu vào đông

Sao em không về hả nhỏ?
Để cho ông trời hờn dỗi
Tuôn mưa ngập trắng khung ngày.  

Thế là vắng một vòng tay

Dìu nhau qua con phố nhỏ
Để ai lang thang trong gió?
Bâng khuâng ngắm phố trở mùa.
  

Đ. T. S

More...

Cảm nhận âm nhạc_ Phạm Văn Học

By

  

                           Một giấc mơ vắng

                                           (Cảm nhận ca khúc Giấc mơ trưa)

  
       Nhạc: Giáng Son Thơ: Nguyễn Vĩnh Tiến

p12.jpg (283 405)
         (Ảnh avsnonline.net)
    Cuộc sống hối hả hằng thường cuốn ta đi ta thèm lắm một phút tĩnh lặng của tâm hồn. Một phút thôi dù là ít ỏi chớp nhoáng. Trưa nay ta thả hồn gọi giấc mơ tìm về miền cổ tích tuổi xanh
: 

Em nằm em mơ một ngày trong veo một mùa nghiêng nghiêng..." Trong giấc mơ tôi có thảm cỏ xanh triền đê quê tôi có cô bé mắt tròn thơ ngây nằm nhìn trời  mà gửi hồn theo mây gió.Ở đó có cánh cò trắng dập dờn bay ra từ thế giới cổ tích bà tôi hay kể. Tôi nhớ lắm những cơn mưa hối hả mùa hè hai đứa đùa giỡn dưới mưa rồi trú dưới mái tranh đưa bàn tay nhỏ nhắn hứng lấy từng sợi mưa mà nghe hơi mưa lành lạnh. Người ấy nhìn xa xăm tiếc nuối vì màn mưa đã che khuất mất chân trời. Có lần người ấy hỏi tôi: chân trời là đâu ấy nhỉ? Lặng lẽ tôi trả lời chân trời là nơi chúng ta sẽ đi qua. Cô bé ngày xưa ấy vừa gọi điện cho tôi thở than cuộc sống sao mà căng thẳng đến nhường vậy.Công việc gia đình chồng con tiền tài danh vọng để mà làm chi đây. Em ơi đừng buồn hãy dành một khoảng lặng ngắn ngủi trưa nay tôi sẽ đưa em về  thơ ấu để cùng đuổi nắng ven sông cùng bắt cào cào áo xanh áo đỏ. Ta về để cùng tìm lại những nơi ta đã đi qua những dấu chân nhỏ nhắn trên cánh đồng làng.

                     "Em về nơi ấy một bờ vai xanh một dòng tóc xanh". Ta về tìm lại những gì ấu thơ ta đã có.

     Tiếng còi tầm như xé rách không gian kéo ta trở về với thực tại. Ta nhận ra rằng tuổi thơ đi mãi. Thời gian nghiệt ngã vô tình đã lấy đi miền xanh thẳm của ta và đẩy nó về nơi xa lắm nơi của hoài niệm tìm về. Ta đâu thể nào tìm lại được những vết chân xưa giữa cuộc đời dâu bể. Buồn chao ôi! Chan chứa là buồn.!

Ca từ giàu chất thơ của Nguyễn Vĩnh Tiến đã tìm đến giao duyên cùng giai điệu nhẹ nhàng của Giáng Son dâng cho người nghe một bài hát tuyệt vời. Ca khúc là mối duyên xanh của âm nhạc hội họa và thơ ca. Màu thời gian mơ mộng cổ tích hòa lẫn trong thời gian thực với chất dân gian ngọt ngào. Dường như có một cô bé nào đó đang thầm thì kể chuyện ấu thơ cho tôi nghe từ trong bài hát này. Ca khúc là sự đan xen giữa hai thế giới mà điểm giao của nó chính là tiếng chuông chùa. Tiếng chuông tạo ra sự bừng tỉnh nó là khoảnh khắc đốn ngộ để thanh lọc hồn ta kéo ta lại với  hiện hữu. Đoạn điệp khúc hay nhất toàn bài với sự khuấy động không gian như thể muốn phá tung sự kiềm tỏa của quy luật thời gian cõi người.

Đây là một trong những ca khúc hiếm hoi trong làng nhạc hiện đại hôm nay thành công đến vậy. Giấc mơ trưa ngắn ngủi trôi qua tôi lại hối hả cho công việc buổi chiều nhưng dường như mọi nỗi muộn phiền sáng nay chợt tan biến

P. V. H

More...

lam sao ve dc mua dong

By

 

Chủ đề: mùa đông của em


         LÀM SAO VỀ ĐƯỢC MÙA ĐÔNG ?

         p13.jpg (413 255)
                                  (Ảnh avsnonline.net)

       Một chút se lạnh một cơn mưa bất chợt một chiếc lá vàng rơi nơi phương nam đầy nắng cũng đủ cho ta nao lòng nhớ về xứ Bắc.

         Nơi đây không có mùa đông tôi thường viết thư nhờ bạn thân gửi vào giùm tôi một chút gió heo may. Gửi cho tôi những chiều đông cùng tụi bạn thả trâu chơi trò đánh trận giả trên cánh đồng chỉ còn trơ lại những gốc rạ mải chơi đến nỗi quên cả củ khoai nướng đã thành tro tự lúc nào. Nhớ những chiều đông nội ngồi bên bếp lửa bỏm bểm nhai trầu tóc người bạc trắng cả chiều đông. Giờ đây quê người thui thủi thèm không khí ấm áp bên  nồi cơm tỏa khói cả nhà quây quần bên nhau mà sao thấy xa vời.

        Rồi tôi bỗng sợ mùa đông. Một chiều đông như thế nội tôi mãi ra đi theo ngọn heo may để  bếp lạnh tro tàn. Chạy dưới làn mưa lạnh tôi thầm trách mùa đông sao khéo vô tình! Có  một bàn tay ấm áp chìa ra dắt tôi đứng dậy bàn tay của cô bạn học ở cùng làng. Từ đó chúng tôi mãi bên nhau thả những ước mơ trôi theo con thuyền giấy . Theo nhau hái hoa cỏ may dọc những triền đê uốn lượn. Theo nhau đi suốt những đêm giao thừa. Kìa  tiếng chuông nhà thờ từ đâu vọng lại sự sống đang cựa mầm tách vỏ chúng tôi đã nhận ra trong nhau một tiếng chuông lòng. Mùa đông ơi ! bạn từ một người xa lạ giờ thành gần gũi.

       Theo tháng năm chúng tôi dần khôn lớn. Xếp lại những kỷ niệm ấu thơ tôi xuôi về phương nam lập nghiệp. Bạn trụ lại giữa thủ đô hoa lệ để nỗi nhớ trải dài khắp non sông. Cuộc sống như cơn lũ cuốn tôi đi theo những hối hả đời thường. Tôi đã xa dần những mùa đông kỷ niệm.

        Ai đưa tôi theo về những ngày thơ ấu để cùng nhau chạy dọc bãi sông ? Ai cho tôi theo về để ùa vào lòng bà yêu dấu? Ai tìm lại giùm tôi hơi ấm bàn tay trong những đêm đông lạnh giá? Không ai cả. Chỉ có riêng tôi tự ru lòng mình. Rằng: thời gian một đi không trở lại nhưng mùa đông của đất trời vẫn sẽ tuần hoàn và ta đã trở về với mùa đông tuổi thơ trong hoài niệm.


PHẠM VĂN HỌC

Khoa ngữ văn Đ H Quy Nhơn

D đ: 0972 347 074

More...

Cảm nhận âm nhạc_ Phạm Văn Học

By

 

                     TIẾC THƯƠNG CỎ HÓA MÂY TRỜI

                               
                          CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC "BÀ TÔI"

                                     CỦA NGUYỄN VĨNH TIẾN

             p26.jpg (409 283)
                              (www.avsnonline.net)

                                                                                                   

        Cơn bão số 7 tràn về lòng tôi lo lắng không yên .Trời đang mưa ủ dột . Từ góc gác xép chiếc máy hát của người bạn đưa tôi về với quê hương cùng  ca khúc Bà tôi .

                      Bà tôi đưa tôi ra đầu làng một mình bà đội cả trời nắng to. Này là gió cuốn mây trôi đưa tôi về làng . Này là bóng nắng liêu xiêu theo tôi đường làng. Làng tôi quanh co quanh co quanh co quanh co ..."

  Ký ức trong tôi ùa về  với những chiều chơi diều thả trâu ắp đầy hương đồng gió nội. Tôi nhớ con đường làng quanh co đã bao lần tôi đi học nhớ con sông Thái Bình lặng lờ chảy qua tuổi thơ tôi. Và lòng chợt nghẹn lại khi nhớ về nội:nhớ những chiều hè nội đi trước tôi lẽo đẽo theo sau nhớ món cá đồng với chuối xanh nội nấu. Giờ đây có ăn đặc sản tôi cũng vẫn thấy thiếu một cái gì khó mà bù đắp. Trong cái lạnh mùa đông se sắt nội tôi thường bỏm bẻm nhai trầu bên bếp lửa hồng kể chuyện tôi nghe. Khi ấy với tôi cái lạnh giá của mùa đông xứ Bắc không còn đáng sợ nữa. Tuổi trẻ nội tôi đẹp nhất làng có bao chàng trai theo gót nội hát những bài Quan Họ giao duyên . Tôi được thừa hưởng nhiều cái tốt đẹp từ nội nên rất lấy làm hãnh diện . Theo tháng năm tôi dần lớn lên còn mái đầu nội thì thêm nhiều sợi bạc . Tôi đi học xa ít khi về nhà mỗi lần tiễn tôi nội khóc . Tôi cất bước lên đường mà lòng canh cánh một nỗi lo nội tôi ở nhà tuổi già hắt bóng ... biết đâu một ngày gió lay đời nội . Tôi nguyện cầu cho nội sống mãi cùng tôi . Nào ngờ chiều thu này có đứa cháu thơ ngây ngậm ngùi ngấn lệ tiễn đưa bà ... Nhớ bà tôi một trăm năm rồi ngọn cỏ hóa mây trời...Nội đã phiêu du về  với  cỏ cây mây trời bỏ lại đứa cháu nhỏ với khoảng trời hoài niệm đầy trống vắng  . Tôi trách con đường về quê sao mà xa đến vậy! Nó không cho tôi được nhìn lại nội tôi dù chỉ  một lần sau cuối . Tôi chạy theo níu linh cữu nội trong vô vọng rồi ngậm ngùi  trả nghĩa nội bằng chút đất nhỏ nhoi.Nhưng tôi trả sao cho hết tình nội gửi theo ngọn gió mát lành ấu thơ từ chiếc quạt mo của nội.? Trả sao cho hết hơi ấm tình thương nội ôm ấp chở che tôi? Nội tôi nằm giữa cánh đồng quê . Lúa xanh đang thì con gái mà sao nội nỡ bỏ đi để con lặng  đứng bơ vơ mà nhớ thương về .  Tôi mãi không quên nụ cười dịu hiền của nội. Cuộc đời nội cay đắng trăm phần nhưng chưa một lần tôi thấy nội thở than: cười cười một chút trời thử bụng ta  Nội tôi ở dưới mái tranh xiêu mà nụ cười trọn vẹn . Tôi lớn lên giữa làng quê nghèo nhưng gia tài đầy ắp tình thương.

         Ca khúc mang âm hưởng dân ca Bắc Bộ đằm thắm mà thiết tha - thứ âm nhạc đã thấm vào máu thịt tôi từ tấm bé . Giai điệu như tiếng mõ tụng kinh làm sống dậy thế giới thần tiên tuổi thơ của những chiều tôi theo nội lên chùa nghe kinh Phật. Bài hát là một bức tranh thủy mặc đẹp mà buồn như thực với những hình ảnh đưa tôi về với màu quê kiểng : mùa thóc lép mùa hoa cà vườn cải lông gà .... mà lại như mơ với những hình ảnh siêu thực gợi nhớ thế giới cổ tích của bà : dòng mương xanh bay bay mùa hoa cà tự nhiên tím tái.... Nội tôi về cõi vĩnh hằng nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ thiên thu. Gam la thứ chi phối toàn bài hát  như một thước phim quay chậm làm  nhận rõ từng bước đi của thời gian như một dòng chảy vô thủy vô chung lạnh lùng đến sợ : mở đầu là  bà tôi đưa tôi ra đầu làng ...kết thúc là ...chiều nay tôi đưa bà ra đầu làng ... .

           Đã lâu lắm rồi tôi mới được nghe một bài hát hay đến vậy. Mỗi khi nghe lại lòng  lại bùi ngùi khi nhớ về nội tôi . Chắc hẳn ở một nơi nào đó ánh mắt nội tôi đang dõi theo mỗi bước chân của đứa cháu thân yêu trên cuộc đời.

                                                                            

                    

                                                                                                                               

Phạm Văn Học          
Khoa Ngữ Văn Đ H Quy Nhơn

(0972347074 )



More...

Lỗi hẹn một chiều mưa_Thiên Thiên

By

Lỡ hẹn một chiều mưa

 

   
     "Thành Vinh bây giờ lạnh không em?"

     Anh không nghĩ rằng sẽ có một ngày  phải ngồi nơi đây hỏi em câu ấy. Nhưng sự thật là giờ đây nơi căn gác khuya của thành phố chỉ vương đôi chút lạnh này anh đang  nhớ về em nhớ về những kỷ niệm của mối tình đầu đầy thơ mộng.

      Bốn năm trôi qua nhanh như một chiếc lá rời cành. Thế nhưng bốn năm ấy cũng đủ để chúng ta lớn khôn đủ để chúng ta nhận ra những được mất của tháng ngày mình không có nhau. Với anh những kỷ niệm của tháng ngày bên em sẽ không bao giờ bị xoá nhoà dù đó là những gì nhỏ nhất.

      Em còn nhớ không? Những buổi chiều đầu đông mưa bụi bay bay không đủ làm ướt áo. Chúng mình vẫn nắm tay nhau đi dạo trong khuôn viên quảng trường thành phố. Những hạt mưa li ti bám trên tóc em anh vô tình vuốt khẽ làm vỡ tan. Em đã bắt anh mua những trái bắp thơm lừng để đền em những hạt mưa nhỏ xinh ấy... Em vẫn thường hỏi anh. " Tại sao khi yêu nhau người ta thích đi dưới mưa anh nhỉ?" Cố tỏ ra là một nhà hiền triết trong tình yêu anh vẫn giải thích với em rằng. "Đi dưới mưa người ta sẽ có được cảm giác nhẹ nhõm tự do và hơn hết họ sẽ cảm nhận được hơi ấm của người mình yêu đang đi bên cạnh..." Còn gì hạnh phúc hơn khi một vòng tay ấm nóng khoác lên vai trong những chiều se lạnh. Cảm giác ấy cũng đủ để tình yêu thăng hoa.

       Nhưng cũng chỉ vì một chiều mưa anh lỡ hẹn một lần em độc bước về trong mưa. Cũng chính buổi chiều ấy em đã bắt gặp anh đèo sau xe là một cô gái khác. Để rồi em dỗi hờn anh. Đó là một chiều mưa cô em họ từ quê xuống chơi đột ngột. Anh phải tới bến xe đón nó mà chưa kịp báo tin cho em. Biết bao lần anh đã thanh minh càng cố gắng thanh minh anh lại rơi vào hố sâu của sự ngờ vực.  Và một chiều mưa bay em đã hẹn anh nơi góc phố quen để trả lại chiếc hộp hình đa giác mà ngày xưa anh đã từng gói bông hồng pha lê tặng em ngày valentine đầu tiên của tình yêu chúng mình. Trong chiếc hộp ấy có một mảnh giấy màu tím đủ để ghi một hàng chữ " Mình chia tay anh nhé" . Nhận lại những kỷ vật hơn một lần anh định đốt nó đi nhưng không hiểu tại sao tới bây giờ tất cả vẫn còn nguyên vẹn.

       Đêm nay khi ngoài trời se lạnh cái lạnh không cắt da cắt thịt như thành phố quê mình. Cái lạnh đủ để làm mối tình đầu hồi sinh trở lại trong anh. Dẫu biết rằng em đã ra đi mãi mãi sẽ chẳng bao giờ chúng mình có nhau như ngày xưa nữa. Anh mở chiếc hộp cũ ra đặt hai con búp bê lên chiếc xích đu để lên cửa sổ gió lùa vào làm chiếc xích đung dưa dưới ánh đèn màu phát ra từ bông hồng pha lê. Tiếng chuông gió làm anh lặnh lòng trong đêm vắng. Trong anh lại nẩy sinh những ước mơ mà anh biết chắc rằng sẽ không bao giờ có được ước một lần đựơc đi bên em trong chiều Thành Vinh chướm lạnh được tìm lại những gì đã mất và sẽ không bao giờ lỡ hẹn với chiều mưa.


Tác giả:
Thiên Thiên



More...

Thơ: Hoàng Văn Đồng_Phạm Văn Học

By

HOÀNG  VĂN  ĐỒNG

NƠI TA HÁI GẶT

Mẹ  gánh lúa về

Đầy ắp sân nắng

Từng hạt mẩy tròn căng đầy chín mọng

Sáng cả một niềm vui.


Cánh đồng nuôi ta

Từ hạt mầm mong đợi

Thêm một mùa lúa mới

Để thêm ngày ngóng trông.


Q
uả hái từ những giọt mồ hôi rơi

Thân đứng thẳng từ lưng còng của mẹ

Sóng ở quê ta

là  sóng ở từng cánh đồng uốn nhẹ  

Trên bàn tay chai sần


Chúng con lớn từ tấm áo mẹ che thân

Âm vị ầu ơ khi còn bé nhỏ

Để con thành cánh diều  căng trong gió

Từ nơi mẹ thổi về...


H.V.Đ

( SPVăn - K.28 )

 

PHẠM  VĂN  HỌC

NHỊP CU

( Kính tặng nhà thơ VÕ KHOA CHÂU )


Mộ
t đi gá nghĩa vi thơ

Một đi ánh mt mng mơ một đi

Một đi yêu tiếng tr cười

Một đi lng l nht li tháng năm

Một đi đăm đắm xa xăm

Lên men nỗi nh sâu đm tình quê

Một đi chung thy hò vè

Khi xưa mẹ hát bốn bề long  đong

Nước đi đi mãi thành sông

Thời gian đi mãi hoa râm mái đu

Ước chi có mt nhp cu

Bắc ngang năm tháng v màu xuân xanh


P.V.H

( SP Văn - K.28 )


 

More...

Thơ tình ( Đặng Thiên Sơn )

By

 

Mùa thu đa tình


Chiều nay ta giận một người

Sao vô tình gửi nụ cười bâng quơ?

Để ai thương nỗi đợi chờ

Để ai vỡ một giấc mơ trong lành?


Lá bàng buồn chẳng thèm xanh

Vòng xe vô định tròng trành lướt đi

Gói chiều vào tận khóe mi

Trách ta sao quá tự ti một thời.


Phố buồn chẳng nói một lời

Rơi nghiêng cả một góc trời cuối thu

Ta về đi dưới mưa mù

Hình như phố trách mùa thu đa tình.


     10-2008 ( Đặng Thiên Sơn)

More...

Thơ: "Hai sắc hoa tigon" của T.T.Kh

By

Hai sắc hoa tigon
                                                  
    T.T.Kh



Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người ấy với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng thế thôi.

Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ.
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
"Người ấy" cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tâm bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu cũ rất xa xôi.
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu...
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng.

T.T.Kh

Người đăng: ĐTS

More...

Truyện ngắn " Hoa tigon" của nhà văn Thanh Châu

By

 Truyện ngắn : "Hoa tigon" của nhà văn Thanh Châu

     
                                                                       Ảnh( www.vietvideo.com)
   
      Sáng nào cũng vậy hết giờ dạy vẽ ở trường Mỹ thuật về qua phố Tràng Tiền họa sư Lê cũng không quên mua một bó hoa ti gôn. Đó là thói quen của họa sư mà không một người bạn hay người học trò thân nào là không biết rõ. Đến mùa hoa ti gôn nở nhiều nhất trong nhà họa sư Lê người ta chẳng còn thấy một thứ hoa nào khác. Mà có người nào tẩn mẩn ngắt một nụ hoa nho nhỏ ấy xem kỹ họ sẽ phải cho lời nhận xét của họa sư Lê là đúng: Hoa ti gôn hình quả tim vỡ làm mấy mảnh màu hồng dịu như nhuốm máu đào. Rồi người ta phải tự hỏi thầm: "Tại sao họa sư Lê lại thích chơi cái thứ hoa trông như giấy ấy để trong phòng quá một ngày đã rụng rồi? Chắc lại có điều tâm sự chi đây".

*

    Một buổi trưa - hồi đó Lê Chất hai mươi bốn tuổi còn là một họa sĩ nghèo mới ở trường ra - một buổi trưa đạp xe về các vùng lân cận Hà Nội Lê Chất rẽ vào làng Mọc với giá vẽ buộc trên xe. Người thiếu niên ấy đi tìm cảnh vẽ. Mà cảnh đẹp đây là một thiếu nữ chàng mới gặp chiều qua.

    Đến gần một ngôi nhà cũ kỹ trông ra dáng biệt thự của một ông quan hưu dùng làm chỗ nghỉ ngơi Chất hãm xe nghễnh cổ nhìn qua một hàng rào cây tốt um tùm. Chiều qua lúc Chất sắp đạp xe rất nhanh qua đó tình cờ liếc mắt vào nhà bỗng thấy một thiếu nữ đứng trên một chiếc ghế cao đang với tay lên những dây hoa đỏ trên giàn nứa. Người con gái mặc áo cánh lụa cụt tay hở cổ để lộ một màu da khỏe mạnh như thứ da thường ra nắng của những cô gái nhỏ. Hai má ửng hồng vài sợi tóc trên vầng trán cảnh "con gái hái hoa" ấy như một bức tranh linh động khiến người họa sĩ phải dừng chân ngắm không chán mắt. Khuôn mặt đều đặn vẻ đẹp thông minh nhất là đôi môi có một nét vẻ lạ đó là thứ nhan sắc hiếm hoi ai trông thấy một lần đều in sâu trong trí nhớ. Thiếu nữ vô tình bận gỡ hoa trên giàn đã để Lê Chất có thì giờ nhìn ngắm kỹ. Đến khi cô gái bước xuống đất sắp vào nhà đưa mắt nhìn ra đường thấy có người đứng nhìn mình mới cau mày tỏ vẻ không bằng lòng.

    Nhưng từ hôm đó hôm nào họa sư cũng đạp xe vào làng Mọc giá vẽ buộc trên xe mà chẳng vẽ bao giờ vì còn bận quanh quẩn gần biệt thự. Thiếu nữ động trông thấy bóng anh chàng là lẩn vào nhà.

    Lê Chất chỉ được trông thấy nàng vài lần nữa rồi thôi bởi ngôi nhà hình như sau đó không có người ở nữa ngày nào cũng chỉ nhìn thấy có một ông già cuốc cỏ trong vườn.

    Rất lâu Lê Chất mơ màng đến người thiếu nữ. Anh cố nhớ lại khuôn mặt thân hình hai cánh tay đẹp để trần nhất là đôi môi của thiếu nữ. Anh đã vẽ nhiều croquis cất trong album để ghi giữ lại rồi dần dần cũng quên đi...

Lê Chất đã nổi tiếng. Thầy học cũ của anh vì mến tài đã đưa anh lên một địa vị mà nhiều người ghen tỵ. Tranh của anh được nhiều báo nước ngoài nói đến và bán với giá cao: Anh đã bỏ lối phong cảnh để vẽ người. Tranh vẽ người nhất là tranh vẽ đàn bà đã khiến các bạn Chất tặng cho cái tên: "Người lấy máu để vẽ các cô gái đẹp". Họa sĩ đã trở nên giàu có ăn mặc sang khó tính. Lê Chất bây giờ đã đứng tuổi từ lâu không còn là gã họa sĩ nghèo huýt sáo đạp xe quanh vùng lân cận Hà Thành đi tìm cảnh đẹp với giá vẽ buộc trên xe đạp.

     Mùa lạnh năm ấy Lê Chất đi vẽ ở một vùng Vân Nam phủ. Trong một bữa tiệc chiêu đãi của tòa lãnh sự Pháp họa sĩ trông thấy một thiếu phụ ta đẹp một vẻ khác thường nhưng có dáng buồn. Chất bỗng ngờ ngợ như hơn một lần đã gặp người này. Ở đâu? Chất giật mình. Có thể nào? Nhưng quên làm sao được khuôn mặt ấy đôi môi ấy?      Nhờ một người quen giới thiệu Chất được rõ: Thiếu phụ là vợ một viên chức trong tòa lãnh sự.

   Trong khi nhảy với thiếu phụ một bản tăng-gô Lê Chất đột nhiên hỏi:

- Bà vẫn thích hái hoa ti gôn chứ?

Thiếu phụ nhìn chàng rất ngạc nhiên:

- Ông nói gì... tôi không hiểu.

- Có lẽ bà đã quên Hà thành làng Mọc cái biệt thự xinh xinh có một giàn hoa...

Người đàn bà ấy kêu lên mắt long lanh:

- Có phải ông là cái anh chàng họa sĩ vẫn nhìn trộm tôi ngày trước đó không?

Nàng nói tiếp:

- Thảo nào mới nhìn ông tôi cũng tự nghĩ không biết đã gặp ở đâu rồi. Tám chín năm rồi đấy thế mà chúng ta còn nhận được nhau...

     Mai Hạnh - tên thiếu phụ - rất buồn ở Vân Nam phủ. Nàng không có bạn. Lấy một người chồng gia thế cân đối với nhà mình cuộc đời nàng bằng phẳng nơi đất khách. Bây giờ gặp được người cùng xứ người đó lại đã dự vào dĩ vãng tươi đẹp của mình một họa sĩ nổi danh nàng không có cảm tình với Lê Chất làm sao được? Hạnh thường đến chỗ họa sĩ trọ thăm viếng mỗi ngày và thuận cho chàng vẽ một bức chân dung.

Một buổi sáng hai người đi chơi trên một ngôi chùa Tàu cheo leo đỉnh núi Lê Chất nói:

- Tôi biết thế nào trong đời tôi cũng còn gặp Hạnh bởi vì không bao giờ tôi quên cái buổi chiều ở làng Mọc. Nhưng số mệnh khiến chúng ta gặp nhau lần này có phải là để chúng ta chỉ có thể thành đôi bạn thôi ư? Hạnh có đoán được lòng tôi lúc này không?

     Mai Hạnh giọng run run tái nhợt giơ tay bịt miệng Lê Chất. Nhưng khi Chất đã ôm nàng thì Hạnh không cưỡng lại:

- Em cũng yêu anh ngay từ buổi đầu.

Thế là hai người như sống trong một cơn mê.

Mai Hạnh cố chống chọi lại với tình yêu mỗi ngày một lớn còn Lê Chất thì lo ngại tính toán như ngồi trên đống lửa. Chàng định cùng Hạnh trốn đi Nhật không cần danh dự chức nghiệp dư luận của người đời. Nhưng Mai Hạnh tuy yếu đuối hơn rụt rè e ngại sau cùng cũng nhận lời.

     Lê Chất trở về Hà Nội sắp đặt xong mọi việc lo lót giấy tờ tiền bạc đồ dùng đi xa tất cả đã sẵn sàng thì phút cuối cùng nhận được thư của Hạnh: "Chất anh hãy đi một mình và quên em đi vì em không có thể theo anh. Đừng giận em tội nghiệp em không phải là loại đàn bà có thể vượt được hết những khó khăn như anh đã tưởng. Đến phút cuối cùng em bỗng sợ em sợ gia đình tan tác khổ thân thầy mẹ em chồng em khinh bỉ tai tiếng ở đời những lo ngại ở tương lai... Em thấy rằng: nếu đi với nhau chưa chắc chúng ta đã sung sướng. Anh thấy chưa? Em là một đứa hèn! Em không yêu anh được như anh tưởng đâu vì em đã hy sinh anh cho tất cả những lo ngại trên kia. Vậy mà em yêu anh có thể chết vì anh được. Trong đời anh còn nhiều chuyện anh có thể quên em được đấy! Nhưng còn em thì chẳng bao giờ chẳng bao giờ! Vì em biết em sẽ không bao giờ tự an ủi được bởi em đã làm hỏng đời em nếu em chẳng theo anh..."

Trong thư một dây hoa ti gôn nhỏ ép rơi ra: những nụ hoa chum chúm hình quả tim vỡ đỏ hồng như nhuộm máu đào.

   Lê Chất đặt một cái hôn trên những cánh hoa và khóc. Nhưng đó là một kẻ đàn ông có nghị lực. Chàng đi du lịch xứ Phù Tang có một mình.

*

   Bốn năm sau một hôm họa sư Lê Chất thấy trên bàn giấy mình một phong thư viền đen báo tang. Ông mở ra xem thì đó là của người chồng Mai Hạnh báo tin nàng đã chết.

Họa sư đáp xe lửa đi Vân Nam ngay để một buổi chiều đặt trên mồ Mai Hạnh những dây hoa quen thuộc. Rồi trở về Hà Nội ông mới sực nhớ ra rằng đã quên không hỏi xem Mai Hạnh đã chết vì một bệnh gì một cơn cảm sốt... hay vì sầu muộn...

Ngày nay họa sư Lê Chất đã già nhưng cứ đến mùa hoa ti gôn nở không buổi sáng nào ông quên mua một ôm về thay thế hoa cũ trong phòng vẽ vì thứ hoa ấy chóng tàn.

Thanh châu
Nguồn Vietbao.vn( Theo_Thanh Niên)

More...

Tác phẩm: Chiếc lá cuối cùng _ O. Henry

By

  Chiếc lá cuối cùng 
                      (O. Henry )
 
   Trong một quận nhỏ phia đông Washington các con đường chạy ngoằn nghoèo một cách điên dại cắt quãng thành những dải nhỏ gọi là "vùng". Những "vùng" này lọt thỏm trong những góc và đường cong lạ kì. Một con đương cắt ngang với chính nó một hai lần. Một hoạ sĩ đã có lần khám phá là con đường có thể có giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm hoá đơn của mầu vẽ giấy và vải sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề thu được một xu nào cả!
  Thế nên đám hoạ sĩ chẳng bao lâu đã kéo đến phường Greenwich săn lùng phòng cho thuê có cửa sổ thông ra hướng bắc góc mái kiểu thế kỷ 18 gác lửng kiểu Hà Lan và giá thuê lại rẻ. Sau đấy họ mang vào vài lọ hợp kim thiếc một hai cái chảo nấu ăn dã chiến và thế là một "quần cư" thành hình.
Hai cô Sue và Johnsy cùng thuê chung một căn phòng đơn giản ở tầng trên cùng của một toà nhà ba tầng lụp xụp. "Johnsy" thực ra là tên thân mật của California . Họ đã gặp nhau tại một hiệu ăn trên đường Số Tám và khám phá ra là họ có những sở thích tương đồng về nghệ thuật rau diếp xoắn trộn dấm và thời trang với tay áo giám mục. Thế là họ cùng thuê chung một căn phòng.
Đấy là vào tháng 5. Vào tháng 11 có một kẻ ngoại nhập mang theo giá lạnh nhưng vô hình mà các bác sĩ gọi là Viêm Phổi rình rập trong "quần cư" móng vuốt giá băng quệt vào đây đó. Tên giặc đã ngang nhiên hoành hành khu phía đông hạ gục nhiều nạn nhân nhưng hắn chỉ mới đặt chân chầm chậm qua các lối ngõ như bàn cờ của mấy "vùng" nhỏ hẹp phủ đầy rêu.                              

Bạn sẽ không xem Thần Viêm Phổi như một quân tử già đầy hào hiệp. Người con gái nhỏ vốn đã mất máu vì những trận gió ở California thì lẽ ra không đáng cho một kẻ bất tài già nua bận tâm đến. Nhưng hắn đã tấn công Johnsy. Thế là cô nằm bẹp không mấy cử động trên chiếc giường sắt xuyên qua khung cửa sổ kiểu Hà Lan nhìn ra bức tường trơ trụi của căn nhà gạch kế bên.
Một buổi sáng vị bác sĩ đầy bận rộn mời Sue ra hành lang. Ông đang vẩy cái nhiệt kế thăm bệnh để mực thuỷ ngân trong đó hạ xuống.
- Cơ may khỏi bệnh của cô ấy áng chừng chỉ một phần mười. Và cơ may này là tuỳ vào việc cô ấy có ý chí muốn sống hay không. Với cách con bệnh chỉ ngóng chờ công ty mai táng đến thì sách thuốc nào cũng vô dụng. Cô bạn nhỏ của cô đã bị ám ảnh là cô ấy sẽ không qua khỏi. Cô ấy có ý định gì không?
- Chị ấy... chị ấy muốn có ngày nào đó vẽ tranh phong cảnh vịnh Naples .
- Vẽ tranh à? Thật là điên rồ! Cô ấy có bận tâm nặng nề về việc gì không chẳng hạn về một người đàn ông nào đó?
Cô Sue khịt mũi:
- Một người đàn ông à? Một người đàn ông thì có thể... mà không bác sĩ ạ không có chuyện như thế.
Vị bác sĩ nói:
- Thế thì là do cô ấy quá yếu rồi. Tôi sẽ cố làm mọi cách mà khoa học cho phép. Nhưng mỗi khi con bệnh của tôi bắt đầu nhẩm tính số lượng xe trong chuyến đưa đám của họ thì xem như hiệu lực của thuốc men chỉ còn một nửa. Nếu cô có cách khiến cho cô ấy hỏi han cô về thời trang mùa đông thì tôi có thể đoán chắc cơ may là một phần năm thay vì là một phần mười.
Sau khi vị bác sĩ đi khỏi Sue đi vào phòng vẽ và khóc cho đến khi cái khăn giấy Nhật tơi tả thành bột giấy. Rồi cô đường bệ đi vào phòng của Johnsy với cái giá vẽ miệng huýt sáo một điệu dân ca Mỹ rộn ràng.
Johnsy vẫn nằm bẹp xem chừng không động đậy chút nào dưới tấm vải giường mặt hướng về cái cửa sổ. Sue ngưng huýt sáo nghĩ là bạn mình đang ngủ. Cô sắp xếp giá vẽ và bắt đầu dùng viết và mực để vẽ hình minh hoạ cho một truyện để đăng trong một tạp chí. Trong khi các hoạ sĩ trẻ tuổi phải dọn đường cho Hội Hoạ bằng cách vẽ tranh cho truyện ấy để dọn đường cho Văn Chương. Khi Sue đang phác hoạ cái quần bảnh bao và gọng kính một tròng của một anh hùng (một tay cao bồi bang Idaho) cô nghe một tiếng nho nhỏ lặp lại vài lần.
Cô đi vội đến bên mép giường. Johnsy đang mở mắt nhìn ra cửa sổ và đang đếm đếm ngược: "mười hai" và ít lâu sau: "mười một" và sau đấy "mười" rồi "chín" rồi "tám" và "bảy" gần như liền nhau.
Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một khoảng sân trống buồn nản và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn chừng mười thước. Một dây thường xuân thật già cỗi gốc vặn vẹo mục nát leo đến giữa bức tường gạch. Ngọn gió thu lạnh đã làm rơi rụng đám lá phơi bầy các nhánh gần như trơ trụi bám vào mấy mảng gạch vụn vỡ. Sue hỏi?
- Cái gì vậy hở bồ?
Johnsy nói gần như thì thầm:
- Sáu. Bây giờ rơi nhanh quá. Ba ngày trước còn gần cả trăm đếm muốn nhức đầu. Nhưng giờ thì dễ rồi. Thêm chiếc nữa. Giờ chỉ còn lại năm.
- Năm cái gì nói cho Sue của bồ nghe nào!
- Năm chiếc lá. Trên cây thường xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi. Mình đã biết như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à.
Sue càu nhàu với giọng khinh miệt cao quý.
- Ô hay! Mình chưa bao giờ nghe có chuyện điên khùng như vậy. Mấy cái lá thường xuân thì có liên hệ gì đến việc bồ khỏi bệnh đâu nào? Và bồ vẫn thích cái cây này cô nàng hư đốn ơi! Đừng có ngốc nghếch. Sáng nay ông bác sĩ nới với mình là cơ may của bồ khỏi bệnh hẳn... xem ông ấy nói gì nào... ông ấy nói cơ may chính xác là mười trong một! Đấy cũng bằng với cơ may chúng mình có ở  New York để đáp tầu điện hay đi qua một toà nhà mới. Bây giờ ăn một tí cháo rồi mua ít rượu vang porto cho cô bé đang bệnh và thịt lợn cho chính tác giả ăn.
Johnsy vẫn dán mắt ra ngoài cửa sổ:
- Không cần phải mua rượu vang. Thêm một chiếc nữa. Không mình không muốn ăn cháo. Thế là còn có bốn. Mình muốn xem chiếc lá cuối cùng trước khi trời tối. Khi ấy mình cũng sẽ ra đi.
Sue nghiêng mình trên cô:
- Johnsy ơi bồ có thể hứa nhắm mắt lại và không nhìn ra ngoài cửa sổ khi mình làm việc được không? Ngày mai mình phải đi giao mấy bức vẽ. Mình cần ánh sáng nếu không mình phải kéo rèm xuống.
Johnsy hỏi giọng lạnh tanh:
- Bạn có thể vẽ trong phòng kia được không?
- Mình muốn ở kề bên bồ. Hơn nữa mình không muốn bồ cứ nhìn mãi mấy chiếc lá thường xuân vô duyên đó.
- Cho mình biết khi nào bạn làm xong vì mình muốn xem chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Mình chán chờ đợi rồi. Mình chán suy nghĩ. Mình muốn buông xuôi tất cả và thả người trôi xuống xuống nữa như là một trong mấy chiếc lá mệt mỏi kia.
Johnsy nhắm mắt lại mặt tái nhợt năm yên như la một cái tượng bị sập đổ.
- Ráng ngủ đi. Mình muốn kêu ông Behrman lên để ngồi mẫu cho mình vẽ một ông thợ mỏ già cô độc. Mình chỉ đi một phút. Đừng cựa quậy cho đến khi mình trở lại.
Ông già Behrman là một hoạ sĩ sống ở tầng trệt bên dưới phòng của họ. Ông đã quá sáu mươi và có một chòm râu rậm như ông Moses hiện thân trên bức điêu khắc của Michael Angelo. Behrman là cả một sự thất bại trong nghệ thuật. Trong bốn mươi năm ông vung vẩy chiếc cọ mà không hề chạm gần đến vạt áo của Người Tình. Ông luôn luôn muốn vẽ nên một kiệt tác nhưng chưa bao giờ bắt đầu. Trong vài năm nay ông không vẽ được gì ngoại trừ thỉnh thoảng ít nét quấy quá cho giới thương mại và quảng cáo. Ông kiếm tiền chút đỉnh bằng việc ngồi làm mẫu cho các hoạ sĩ trẻ trong quần cư khi họ không muốn trả theo giá của người mẫu chuyên nghiệp. Ông uống rượu gin lu bù và vẫn nói đến kiệt tác sắp đến của ông. Còn lại thì Behrnam là một ông già nhỏ thó nhưng dữ tợn hay chửi như té tát người nào tỏ ra yếu đuối và xem mình như là con chó giữ nhà để bảo vệ cho hai hoạ sĩ trẻ sống ở tấng trên.
Sue tìm gặp Behrman khi ông nồng nặc mùi rượu dâu trong căn phòng nhỏ tối tù mù. Trong một góc là cái giá vẽ với khung vải trống trơn suốt hai mươi lăm năm vẫn chờ đợi đường nét đầu tiên của một kiệt tác. Cô nói cho ông nghe về chuyện hão huyền của Johnsy về việc cô nàng - quả thật nhẹ tênh và mỏng manh như một chiếc lá - sẽ trôi đi khi sự bám víu của cô vào trần thế vốn đã yếu sẽ yếu thêm.
Ông già Behrman với cặp mắt đỏ sòng sọc lớn tiếng kinh thường và chế diễu cho những điều tưởng tượng ngốc nghếch:
- Khốn khổ! ở đời sao lại có người ngu xuẩn muốn chết vì mấy cái lá rụng từ một dây leo vô duyên như vậy? Tao chưa bao giờ nghe có chuyện này. Không tao sẽ không ngồi làm mẫu cho một đứa ẩn cưa ngu ngốc như mày. Tại sao mày lại để ý tưởng khùng điên đấy đi vào đầu của nó? Ôi dào cái con nhỏ Johnsy khốn khổ!
- Chị ấy đang yếu lắm và cơn sốt làm cho đầu óc chị ấy trở nên bệnh hoạn đầy những mơ tưởng kỳ quái. Được rồi nếu ông không muốn ngồi làm mẫu cho tôi cũng được. Nhưng tôi nghĩ ông là một ông già xấu tính - già vô tích sự.
Ông Behrman tru tréo lên:
- Mày đúng là đàn bà! Ai bảo tao không muốn ngồi làm mẫu? Đi lên đi. Tao sẽ đến. Cả nửa giờ đồng hồ rồi tao đã nói là tao sẵn sàng ngồi. Trời ơi! Đây không phải là chỗ cô Johnsy có thể năm bẹp dưỡng bệnh được. Một ngày nào đấy tao sẽ vẽ nên một kiệt tác và bọn mình sẽ rời đi nơi khác. Trời ơi! Đúng là phải như thế.
Johnst đang ngủ khi họ lên. Sue buông cái rèm cửa xuống ra dấu bảo Behrman đi vào phòng kia. Trong đấy xuyên qua khung cửa sổ họ nhìn dây thường xuân với nỗi lo sợ. Rồi họ nhìn nhau một lúc không nói lời nào. Một cơn mưa giá lạnh đang ập xuống dai dẳng pha cùng với tuyết. Trong chiếc áo xanh cũ kỹ Behrman ngồi làm mẫu giả làm một thợ mỏ ẩn cư ngồi trên một cái ấm lật ngược giả làm một tảng đá.
Khi Sue thức giấc vào buổi sáng sau giấc ngủ kéo dài một giờ cô thấy Johnsy đang vô hồn nhìn cái rèm màu sậm đã buông xuống. Johnsy thì thào:
- Kéo rèm lên. Mình muốn nhìn.
Sue mệt mỏi làm theo bạn.
- Nhưng xem kìa! Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió xoáy dữ tợn suốt một đêm dài vẫn còn một chiếc lá thường Xuân dựa trên bức tường gạch. Đấy là chiếc lá cuối cùng. Vẫn còn có mầu xanh thẫm gần cuống nhưng với phần rìa te tua pha mầu vàng của sự tàn tạ chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cái cành cao dăm bảy mét cách mặt đất.
Johnsy nói:
- Đấy là chiếc lá cuối cùng. Mình nghĩ chắc chắn nó đã rụng đêm qua. Mình nghe tiếng gió. Nó sẽ rụng hôm nay và mình sẽ chết cùng lúc với nó.
Sue nghiêng khuôn mặt tóp của cô kề cận cái gối:
- Cưng ơi là cưng! Nếu cưng không nghĩ đến chính bản thân cưng thì nên nghĩ đến mình đây. Mình sẽ làm được gì chứ?
Nhưng Johnsy không trả lời. Nỗi cô đơn cùng cực nhất trên thế gian là một linh hồn chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn xa thẳm. Điều mộng tưởng dường như đã ảm ảnh cô mạnh mẽ hơn khi những dây nối buộc cô với tình bạn và với trần thế đã bị lơi lỏng.
Ngày dần trôi và dù qua khoảng không xám xịt họ vẫn thấy chiếc lá đơn độc bám vào cuống của nó dựa vào bức tường. Và rồi khi màn đêm buông xuống gió bắc lại thổi trong khi mưa vẫn đập vào các cửa sổ chảy ồng ộc xuống theo rìa mái nhà kiểu Hà Lan.
Khi đã có đủ ánh sáng buổi tinh sương Johnsy con người vô cảm lại ra lệnh kéo cái rèm xuống.
Chiếc lá thường xuân vẫn còn đấy.
Johnsy nằm một hồi lâu nhìn nó. Và rồi cô gọi Sue đang quậy nồi cháo ga trên cái bếp ga. Cô nói:
- Mình là đứa hư Sue à. Có cái gì đó đã khiến chiếc lá vẫn ở đấy để cho thấy mình quả là độc ác. Muốn chết là một cái tội. Bây giờ bồ có thể mang cho mình chút cháo và ít sữa pha chút rượu vang porto và... không mang trước cho mình cái gương soi cầm tay rồi chèn ít cái gối quanh mình rồi mình sẽ ngồi lên để xem bồ nấu nướng.
Một giờ sau cô nói:
- Sue à một ngày nào đấy mình sẽ vẽ cảnh vịnh Naples .
Ông bác sĩ đến vào buổi xế chiều và khi ông trở ra Sue có cớ để đi ra ngoài hành lanh. Ông nắm lấy bàn tay gầy run rẩy của Sue đặt trong tay ông.
- Cơ may ngang bằng. Với công chăm sóc tận tuỵ của cô cô sẽ thắng. Và giờ tôi phải đến thăm một ca khác ở tầng dưới. Người bệnh là Behrman - tôi nghĩ chừng đâu là một hoạ sĩ. Cũng viêm phổi. Ông ta già cả yếu đuối cơn bệnh lại là cấp tính. Không có hi vọng gì nhưng tôi sẽ đưa ông đến bệnh viện để được thoải mái hơn.
Ngày kế ông bác sĩ bảo Sue:
- Cô ấy qua khỏi cơn nguy rồi. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần dinh dưỡng và chăm sóc - chỉ có thế thôi.
Buổi chiều ấy khi Johsy đang đan một cái khăn quàng len mầu lam thật đậm và xem vẻ rất vô dụng Sue đến bên giường cô đặt cánh tay quanh cô và cũng quanh mấy cái gối.
- Mình có chuyện này nói cho bồ biết cái con chuột trắng ơi. Ông Behrman qua đời hôm nay ở bệnh viện vì chứng viêm phổi. Ông ấy nhuốm bệnh chỉ trong có hai ngày. Người gác dan tìm thấy ông sáng ngày đầu tiên trong căn phòng tầng dưới ngất xỉu với cái chân đau đớn. Đôi giầy và quần áo ông ấy bị ướt cả lạnh như nước đá. Họ không thể hiểu nổi ông đã đi đâu trong một đêm kinh hoàng như thế. Và rồi họ tìm thấy cái đèn bão vẫn cháy và một cái thang đã bị rời khỏi nơi cất giữ vài cây cọ tơi tả và nghiên mầu mới ít mầu xanh và vàng bồ nhìn ra ngoài cửa sổ xem nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng trên bức tường đấy. Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi không? Cưng ơi đó là kiệt tác của ông Behrman đấy - ông đã vẽ nó đúng vào đêm chiếc lá cuối cùng rơi rụng

Người đăng: ĐTS

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'9004','mmjsvs3unkul6e8rvlnb3d4j21','0','Guest','0','54.162.239.233','2018-09-24 17:06:20','/news/page-3.html')