Truyện ngắn " Hoa tigon" của nhà văn Thanh Châu

By

 Truyện ngắn : "Hoa tigon" của nhà văn Thanh Châu

     
                                                                       Ảnh( www.vietvideo.com)
   
      Sáng nào cũng vậy hết giờ dạy vẽ ở trường Mỹ thuật về qua phố Tràng Tiền họa sư Lê cũng không quên mua một bó hoa ti gôn. Đó là thói quen của họa sư mà không một người bạn hay người học trò thân nào là không biết rõ. Đến mùa hoa ti gôn nở nhiều nhất trong nhà họa sư Lê người ta chẳng còn thấy một thứ hoa nào khác. Mà có người nào tẩn mẩn ngắt một nụ hoa nho nhỏ ấy xem kỹ họ sẽ phải cho lời nhận xét của họa sư Lê là đúng: Hoa ti gôn hình quả tim vỡ làm mấy mảnh màu hồng dịu như nhuốm máu đào. Rồi người ta phải tự hỏi thầm: "Tại sao họa sư Lê lại thích chơi cái thứ hoa trông như giấy ấy để trong phòng quá một ngày đã rụng rồi? Chắc lại có điều tâm sự chi đây".

*

    Một buổi trưa - hồi đó Lê Chất hai mươi bốn tuổi còn là một họa sĩ nghèo mới ở trường ra - một buổi trưa đạp xe về các vùng lân cận Hà Nội Lê Chất rẽ vào làng Mọc với giá vẽ buộc trên xe. Người thiếu niên ấy đi tìm cảnh vẽ. Mà cảnh đẹp đây là một thiếu nữ chàng mới gặp chiều qua.

    Đến gần một ngôi nhà cũ kỹ trông ra dáng biệt thự của một ông quan hưu dùng làm chỗ nghỉ ngơi Chất hãm xe nghễnh cổ nhìn qua một hàng rào cây tốt um tùm. Chiều qua lúc Chất sắp đạp xe rất nhanh qua đó tình cờ liếc mắt vào nhà bỗng thấy một thiếu nữ đứng trên một chiếc ghế cao đang với tay lên những dây hoa đỏ trên giàn nứa. Người con gái mặc áo cánh lụa cụt tay hở cổ để lộ một màu da khỏe mạnh như thứ da thường ra nắng của những cô gái nhỏ. Hai má ửng hồng vài sợi tóc trên vầng trán cảnh "con gái hái hoa" ấy như một bức tranh linh động khiến người họa sĩ phải dừng chân ngắm không chán mắt. Khuôn mặt đều đặn vẻ đẹp thông minh nhất là đôi môi có một nét vẻ lạ đó là thứ nhan sắc hiếm hoi ai trông thấy một lần đều in sâu trong trí nhớ. Thiếu nữ vô tình bận gỡ hoa trên giàn đã để Lê Chất có thì giờ nhìn ngắm kỹ. Đến khi cô gái bước xuống đất sắp vào nhà đưa mắt nhìn ra đường thấy có người đứng nhìn mình mới cau mày tỏ vẻ không bằng lòng.

    Nhưng từ hôm đó hôm nào họa sư cũng đạp xe vào làng Mọc giá vẽ buộc trên xe mà chẳng vẽ bao giờ vì còn bận quanh quẩn gần biệt thự. Thiếu nữ động trông thấy bóng anh chàng là lẩn vào nhà.

    Lê Chất chỉ được trông thấy nàng vài lần nữa rồi thôi bởi ngôi nhà hình như sau đó không có người ở nữa ngày nào cũng chỉ nhìn thấy có một ông già cuốc cỏ trong vườn.

    Rất lâu Lê Chất mơ màng đến người thiếu nữ. Anh cố nhớ lại khuôn mặt thân hình hai cánh tay đẹp để trần nhất là đôi môi của thiếu nữ. Anh đã vẽ nhiều croquis cất trong album để ghi giữ lại rồi dần dần cũng quên đi...

Lê Chất đã nổi tiếng. Thầy học cũ của anh vì mến tài đã đưa anh lên một địa vị mà nhiều người ghen tỵ. Tranh của anh được nhiều báo nước ngoài nói đến và bán với giá cao: Anh đã bỏ lối phong cảnh để vẽ người. Tranh vẽ người nhất là tranh vẽ đàn bà đã khiến các bạn Chất tặng cho cái tên: "Người lấy máu để vẽ các cô gái đẹp". Họa sĩ đã trở nên giàu có ăn mặc sang khó tính. Lê Chất bây giờ đã đứng tuổi từ lâu không còn là gã họa sĩ nghèo huýt sáo đạp xe quanh vùng lân cận Hà Thành đi tìm cảnh đẹp với giá vẽ buộc trên xe đạp.

     Mùa lạnh năm ấy Lê Chất đi vẽ ở một vùng Vân Nam phủ. Trong một bữa tiệc chiêu đãi của tòa lãnh sự Pháp họa sĩ trông thấy một thiếu phụ ta đẹp một vẻ khác thường nhưng có dáng buồn. Chất bỗng ngờ ngợ như hơn một lần đã gặp người này. Ở đâu? Chất giật mình. Có thể nào? Nhưng quên làm sao được khuôn mặt ấy đôi môi ấy?      Nhờ một người quen giới thiệu Chất được rõ: Thiếu phụ là vợ một viên chức trong tòa lãnh sự.

   Trong khi nhảy với thiếu phụ một bản tăng-gô Lê Chất đột nhiên hỏi:

- Bà vẫn thích hái hoa ti gôn chứ?

Thiếu phụ nhìn chàng rất ngạc nhiên:

- Ông nói gì... tôi không hiểu.

- Có lẽ bà đã quên Hà thành làng Mọc cái biệt thự xinh xinh có một giàn hoa...

Người đàn bà ấy kêu lên mắt long lanh:

- Có phải ông là cái anh chàng họa sĩ vẫn nhìn trộm tôi ngày trước đó không?

Nàng nói tiếp:

- Thảo nào mới nhìn ông tôi cũng tự nghĩ không biết đã gặp ở đâu rồi. Tám chín năm rồi đấy thế mà chúng ta còn nhận được nhau...

     Mai Hạnh - tên thiếu phụ - rất buồn ở Vân Nam phủ. Nàng không có bạn. Lấy một người chồng gia thế cân đối với nhà mình cuộc đời nàng bằng phẳng nơi đất khách. Bây giờ gặp được người cùng xứ người đó lại đã dự vào dĩ vãng tươi đẹp của mình một họa sĩ nổi danh nàng không có cảm tình với Lê Chất làm sao được? Hạnh thường đến chỗ họa sĩ trọ thăm viếng mỗi ngày và thuận cho chàng vẽ một bức chân dung.

Một buổi sáng hai người đi chơi trên một ngôi chùa Tàu cheo leo đỉnh núi Lê Chất nói:

- Tôi biết thế nào trong đời tôi cũng còn gặp Hạnh bởi vì không bao giờ tôi quên cái buổi chiều ở làng Mọc. Nhưng số mệnh khiến chúng ta gặp nhau lần này có phải là để chúng ta chỉ có thể thành đôi bạn thôi ư? Hạnh có đoán được lòng tôi lúc này không?

     Mai Hạnh giọng run run tái nhợt giơ tay bịt miệng Lê Chất. Nhưng khi Chất đã ôm nàng thì Hạnh không cưỡng lại:

- Em cũng yêu anh ngay từ buổi đầu.

Thế là hai người như sống trong một cơn mê.

Mai Hạnh cố chống chọi lại với tình yêu mỗi ngày một lớn còn Lê Chất thì lo ngại tính toán như ngồi trên đống lửa. Chàng định cùng Hạnh trốn đi Nhật không cần danh dự chức nghiệp dư luận của người đời. Nhưng Mai Hạnh tuy yếu đuối hơn rụt rè e ngại sau cùng cũng nhận lời.

     Lê Chất trở về Hà Nội sắp đặt xong mọi việc lo lót giấy tờ tiền bạc đồ dùng đi xa tất cả đã sẵn sàng thì phút cuối cùng nhận được thư của Hạnh: "Chất anh hãy đi một mình và quên em đi vì em không có thể theo anh. Đừng giận em tội nghiệp em không phải là loại đàn bà có thể vượt được hết những khó khăn như anh đã tưởng. Đến phút cuối cùng em bỗng sợ em sợ gia đình tan tác khổ thân thầy mẹ em chồng em khinh bỉ tai tiếng ở đời những lo ngại ở tương lai... Em thấy rằng: nếu đi với nhau chưa chắc chúng ta đã sung sướng. Anh thấy chưa? Em là một đứa hèn! Em không yêu anh được như anh tưởng đâu vì em đã hy sinh anh cho tất cả những lo ngại trên kia. Vậy mà em yêu anh có thể chết vì anh được. Trong đời anh còn nhiều chuyện anh có thể quên em được đấy! Nhưng còn em thì chẳng bao giờ chẳng bao giờ! Vì em biết em sẽ không bao giờ tự an ủi được bởi em đã làm hỏng đời em nếu em chẳng theo anh..."

Trong thư một dây hoa ti gôn nhỏ ép rơi ra: những nụ hoa chum chúm hình quả tim vỡ đỏ hồng như nhuộm máu đào.

   Lê Chất đặt một cái hôn trên những cánh hoa và khóc. Nhưng đó là một kẻ đàn ông có nghị lực. Chàng đi du lịch xứ Phù Tang có một mình.

*

   Bốn năm sau một hôm họa sư Lê Chất thấy trên bàn giấy mình một phong thư viền đen báo tang. Ông mở ra xem thì đó là của người chồng Mai Hạnh báo tin nàng đã chết.

Họa sư đáp xe lửa đi Vân Nam ngay để một buổi chiều đặt trên mồ Mai Hạnh những dây hoa quen thuộc. Rồi trở về Hà Nội ông mới sực nhớ ra rằng đã quên không hỏi xem Mai Hạnh đã chết vì một bệnh gì một cơn cảm sốt... hay vì sầu muộn...

Ngày nay họa sư Lê Chất đã già nhưng cứ đến mùa hoa ti gôn nở không buổi sáng nào ông quên mua một ôm về thay thế hoa cũ trong phòng vẽ vì thứ hoa ấy chóng tàn.

Thanh châu
Nguồn Vietbao.vn( Theo_Thanh Niên)

More...

Thơ: Lớp Tôi _ ĐTS

By

Lớp tôi

                                    "ta buồn ghép chữ đọc chơi

                        Lỡ mai xa cách muôn đơì nhớ nhau"

                          (Thân tặng tặng các bạn sp Ngữ văn k28_ĐH Quy Nhơn)



Chúng tôi mỗi đứa một quê

Năm mươi mốt xã cùng về học chung

Mười một tỉnh thuộc Miền Trung

Ba tỉnh Miền Bắc ba vùng Tây Nguyên

Hai tám sư phạm con thuyền

Băng qua gian khó giữa miền văn khoa

Năm đầu thầy  Đấu làm cha

Chèo con thuyền ấy đi qua bao miền

Mấy năm sau lái con thuyền

Đó là mẹ Nữ dịu hiền lớp ta

Bốn sáu nữ đẹp như hoa

Năm chàng công tử gọi là hết chê

Chưa tính hai kẻ bỏ quê

Kẻ  ra Hà Nội kẻ về nuôi tôm

Cuối sổ cô bé Quảng Nôm

Mang tên Trần Yến nhiều hôm hết phần

Người mẫu của lớp Hồng Vân

Làm bao tráng sĩ nhiều lần liêu xiêu

Hoàng Đồng chúa của nghề yêu

Thơ văn lai láng sớm chiều bí thư

Mỹ Hoà cô bé tương tư

Giọng ca đại diện đến từ Phú Yên

Người mà ăn ngủ với tiền

Là Hân lớp phó vừ hiền vừa siêng

Kiều Trang gắn với cồng chiêng

Tình yêu đôi lúc ngả nghiêng khó lường

Nguyễn Thu trông rất bình thường

Đờn ca học vấn khó lường lắm thay

Nhìn qua mấy đường chỉ tay

Nguyễn Tâm ta biết sinh ngày hai mươi

Xếp Phùng ít nói ham cười

Nhưng mà ca hát mấy người kịp đâu

Tám lăm nhất định tuổi trâu

Nguyễn Lan trông thế nhưng ngầu lắm nhen

Mỗi lần nhắc đến phải khen

Phạm học như cái ăng ten đa tài

Lớp phó cũng rất khôi hài

Như Trang con bé lỗ tai to đùng

Lớp này còn có bạn Nhung

Nhân danh đại diện cho vùng đồng chiêm

Thanh Thuỷ trông rất là nghiêm

Bao nhiêu trăn trở ẩn tiềm bên trong

Bản năng vốn đã thong dong

Soản kia đánh bại bao vòng thi hương

Sinh ra giữa chốn phố phường

Kim Dung con bé hỏi đường chịu thua

Giọng cười giọng nói chanh chua

Là Huyền thị nở thích đùa vậy thôi

Không nói thì cũng biết rồi

Y Tong hai chữ lớp tôi ấy mà

Nguyễn Thảo có tính rườm rà

Trả lời câu hỏi đi qua ba miền

Chút nữa quên mất Thanh Nhiên

Cô bé Tuyên Hoá vừa hiền vừa ngoan

Sinh ra ở đất Đồ Bàn

Đã Hồng còn Ánh thế gian ai bằng

Tên dài một cách lằng ngoằng

Nhớ ngay tới nó Thu Hằng chứ ai

Sống theo cá tính con trai

Kim Ngân tiền đạo số hai lớp này

Hồng Thẩm là chúa ngủ ngày

Nhưng mà học cũng biết tay bạn à

Một mai có ghé lại nhà

Nguyễn Xuân Thanh Hoá huyện là Thọ Xuân

Đi qua Quảng Ngãi nghỉ chân

Lệ Quyên thành phố là gần nhất thôi

Ra tít Miền Bắc xa xôi

Tìm Sao mời đến nhà tôi Nhân Quyền

Lỡ qua Quảng Trị hết tiền

Nhớ điện Lành nhé bạn hiền thân yêu
Đèo Ngang nếu tới xế chiều

Chỉ còn một cách làm liều điện Hương

Đỗ Thanh trông rất dễ thương

Có đôi má lúm khiêm nhường lắm thay

Thanh Tâm Trung Quốc đã hay

Thanh Tâm Tiền Hải lớp này chẳng thua

Giá mà có cuộc cãi đua

Thì Soa Hà Tĩnh đếch thua đứa nào

Nghe giọng nói rất ngọt ngào

Trà Dâng quê ở giáp Lào bạn ơi

Ai về Ninh Thuân ghé chơi

Quê Uyên nơi ấy bao đời trồng nho

Quảng Ngãi vốn đã hay lo

Đinh Hinh cứ thấy vòng vo suốt ngày

Tay mềm như cách chim bay

Hồ Bình bao chuyến làm say hội trường

Thanh Thư tên rất dễ thương

Một trong những cớm sở trường Tiếng Trung

Ở đầu mảnh đất Miền Trung

Lê Thanh khôn lớn ở vùng Cẩm Vân

Người yêu của Lãm đẹp chân

Nguyệt của hai tám toàn phần luôn nghen

Lại thêm một xếp được khen

Kiều Ngân lớp phó thân quen chúng mình

Người luôn sống rất nghĩa tình

Là cô Nguyễn Hiệp lớp mình ham chơi

Đoàn Hồ lại thích nghỉ ngơi

Thi Thoảng cúp tiết coi trời bằng vung

Doãn Sương cũng rất anh hùng

Thân thế xuất hiện từ vùng Nam Giang

Xem qua lý lịch trích ngang

Thanh Bình quê gốc cùng nàng Xuân Hương

Trông Hiếu nhỏ thấy mà thương

Nhưng mà hiếu chẳng tầm thường đâu nghen

Chu Hạnh nghe rất thân quen

Cũng làm cho lớp bao phen kinh hoàng

Nguyễn Dinh tên rất cao sang

Sinh ra và lớn ở làng Hoằng Châu

Chị Tý chẳng khổ nữa đâu

Chị Tý chẳng sợ đèn dầu như xưa

Mộng Mơ tên đã chảnh chưa

Cô quê Mộ Đức vẫn chưa có gì

Trời ơi một chút nữa thì

Bỏ quên tên của cô gì Thuý An

Sinh ra vốn đã gian nan

Thiên Sơn hai chữ chẳng bàn gì thêm

Viết xong thơ đã hết đêm

Nhưng tôi vẫn muốn viết thêm mấy dòng

Mai này khi đã học xong

Bạn ơi nhớ đọc thuộc lòng bài thơ

Để khi ta tỉnh ta mơ

Nhớ về một thuở dại khờ bên nhau.%


Quy Nhơn 3 giờ sáng ngày 02 - 10 - 2008

Tác giả:  Đặng Thiên Sơn


 

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'9004','jil36cicq4e55796qkhana0q06','0','Guest','0','54.162.239.233','2018-09-24 16:42:00','/ac16306/tho/page-2.html')