bui phan

 

Cảm nhận âm nhạc

 Bài hát :Bụi phấn

   KIỀUNHƯ                                                                                   

(Khoa Ngữ văn - ĐH Quy Nhơn )

        Buổi học chiều nay thầy xin lỗi chúng tôi vì đã lên muộn. Tôi nhận ra giọng thầy yếu lắm. Phải rồi thầy đang bị đau. Tự dưng thấy khóe mắt cay cay thấy thương những bài giảng của thầy thương cả những hạt bụi phấn:

Khi thầy viết bảng bụi phấn bay bay có hạt bụi nào rơi trên bục giảng có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy.Em yêu phút giây này thầy em tóc như bạc thêm bạc thêm vì bụi phấn cho em bài học hay....

       Thầy đã thành một tấm gương lớn cho tôi soi mình. Thầy tôi mắc một căn bệnh nan y nhưng  chưa bao giờ  thầy than thở. Chiều chiều tôi lại thấy có một người đàn ông trạc ngũ tuần cần mẫn tập thể dục trên bờ biển Quy Nhơn.Có lần vì quá khó khăn tôi đã định bỏ học thầy biết ý định đó nên rất buồn. Thầy không nói gì cả và hôm đó thầy giành một chút thời gian để giảng về bài thơ Không đề của Văn Cao : Con thuyền đi qua để lại sóng/ Đoàn tàu đi qua để lại tiếng /Đoàn người đi qua để lại bóng / Tôi không đi qua tôi để lại gì? Câu hỏi cuối bài thơ theo lời thầy giảng cứ ám ảnh mãi  tôi tôi biết thầy như muốn động viên tôi hãy đi qua chính mình mà vươn lên trong cuộc sống. Và từ đó tôi chợt tỉnh ngộ. Lời giảng diệu kỳ của thầy đã níu chân tôi ở lại đứng vững  trong cuộc sống đầy khó khăn giông bão.  

Hôm nay thầy  yếu đi rất nhiều tôi chợt nhận ra mình vô tâm quá. Mà cũng phải thôi đã có bao nhiêu hạt bụi phấn vương trên tóc nhuộm  mái đầu thầy thêm nhiều sợi bạc. Những bài học để đời mà tôi có được tôi đâu biết rằng thầy đã bao lần thao thức bên ngọn đèn khuya! Bao lần từ ký túc nhìn sang tôi thấy dù rất  khuya nhưng ngọn đèn nhà thầy vẫn sáng. Những bài học ấy làm sao mà tôi quên . Nó sẽ là hành trang không thể thiếu theo tôi đi suốt nẻo đường đời. Lúc ở trên bục giảng lời thầy cất lên trong không gian ngập tràn bụi phấn tôi thấy thầy đáng kính vô cùng. Thầy như con tằm rút ruột nhả tơ. Thầy như anh phu chữ bán cháo phổi nhận về mình bao vất vả gian lao. Tôi nhớ có lần thầy tôi hát một bài đầy ý nghĩa bài hát trong phim Tây du kí bằng tiếng Trung tạm dịch là con đường đi dưới chân ta. Lời thầy truyền cảm lắm nhưng tôi vẫn nhận ra sự cố gắng trong giọng hát của thầy. Thầy tôi không bao giờ ra sớm cả thầy thường nán lại tâm sự với chúng tôi những điều bên ngoài giáo án.

         Bài hát bụi phấn tôi thuộc từ khi còn học Tiểu học nhưng giờ nghe lại sao tôi vẫn thấy vô cùng mới mẻ xúc động.Ca từ của bài hát  mộc mạc giản dị mà chân thành đằm thắm. Đoạn đầu bài hát như lời đồng dao thầm thì kể chuyện một câu chuyện cổ tích giữa đời thường về những người thầy. Càng về cuối giai điệu càng dồn nén thiết tha hơn.

      Bụi phấn đã vẽ lên chân dung người thầy đẹp nhất ở trong công việc cao quý nhất. Bài hát cũng là lời tri âm mà mỗi người dành cho thầy cô của mình: ....mai sau lớn lên rồi làm sao có thể nào quên ngày xưa thầy dạy dỗ khi em tuổi còn thơ...

         Ca khúc này đã và sẽ còn  được nhiều thế hệ học trò yêu thích và hát mãi mỗi dịp tôn vinh các nhà giáo Việt Nam.

                                                                   

                                        Khoa ngữ văn Đ H Quy Nhơn

                                               Mobie: 0972 347 074

spnvk28

Gui Ha Vi Phong

Cam on Ha Vi Phong da ghe nhaf

spnvK28

Gui le cong

Cam on Le Cong ghe tham. Da Lat chac bay giolanh lam anh nhi

lecongdalat

Gửi

Đọc trang blog của các bạn rất hay chúc mừng nhe! lecongdalat