Cảm nhận âm nhạc_ Phạm Văn Học

 

                     TIẾC THƯƠNG CỎ HÓA MÂY TRỜI

                               
                          CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC "BÀ TÔI"

                                     CỦA NGUYỄN VĨNH TIẾN

             p26.jpg (409 283)
                              (www.avsnonline.net)

                                                                                                   

        Cơn bão số 7 tràn về lòng tôi lo lắng không yên .Trời đang mưa ủ dột . Từ góc gác xép chiếc máy hát của người bạn đưa tôi về với quê hương cùng  ca khúc Bà tôi .

                      Bà tôi đưa tôi ra đầu làng một mình bà đội cả trời nắng to. Này là gió cuốn mây trôi đưa tôi về làng . Này là bóng nắng liêu xiêu theo tôi đường làng. Làng tôi quanh co quanh co quanh co quanh co ..."

  Ký ức trong tôi ùa về  với những chiều chơi diều thả trâu ắp đầy hương đồng gió nội. Tôi nhớ con đường làng quanh co đã bao lần tôi đi học nhớ con sông Thái Bình lặng lờ chảy qua tuổi thơ tôi. Và lòng chợt nghẹn lại khi nhớ về nội:nhớ những chiều hè nội đi trước tôi lẽo đẽo theo sau nhớ món cá đồng với chuối xanh nội nấu. Giờ đây có ăn đặc sản tôi cũng vẫn thấy thiếu một cái gì khó mà bù đắp. Trong cái lạnh mùa đông se sắt nội tôi thường bỏm bẻm nhai trầu bên bếp lửa hồng kể chuyện tôi nghe. Khi ấy với tôi cái lạnh giá của mùa đông xứ Bắc không còn đáng sợ nữa. Tuổi trẻ nội tôi đẹp nhất làng có bao chàng trai theo gót nội hát những bài Quan Họ giao duyên . Tôi được thừa hưởng nhiều cái tốt đẹp từ nội nên rất lấy làm hãnh diện . Theo tháng năm tôi dần lớn lên còn mái đầu nội thì thêm nhiều sợi bạc . Tôi đi học xa ít khi về nhà mỗi lần tiễn tôi nội khóc . Tôi cất bước lên đường mà lòng canh cánh một nỗi lo nội tôi ở nhà tuổi già hắt bóng ... biết đâu một ngày gió lay đời nội . Tôi nguyện cầu cho nội sống mãi cùng tôi . Nào ngờ chiều thu này có đứa cháu thơ ngây ngậm ngùi ngấn lệ tiễn đưa bà ... Nhớ bà tôi một trăm năm rồi ngọn cỏ hóa mây trời...Nội đã phiêu du về  với  cỏ cây mây trời bỏ lại đứa cháu nhỏ với khoảng trời hoài niệm đầy trống vắng  . Tôi trách con đường về quê sao mà xa đến vậy! Nó không cho tôi được nhìn lại nội tôi dù chỉ  một lần sau cuối . Tôi chạy theo níu linh cữu nội trong vô vọng rồi ngậm ngùi  trả nghĩa nội bằng chút đất nhỏ nhoi.Nhưng tôi trả sao cho hết tình nội gửi theo ngọn gió mát lành ấu thơ từ chiếc quạt mo của nội.? Trả sao cho hết hơi ấm tình thương nội ôm ấp chở che tôi? Nội tôi nằm giữa cánh đồng quê . Lúa xanh đang thì con gái mà sao nội nỡ bỏ đi để con lặng  đứng bơ vơ mà nhớ thương về .  Tôi mãi không quên nụ cười dịu hiền của nội. Cuộc đời nội cay đắng trăm phần nhưng chưa một lần tôi thấy nội thở than: cười cười một chút trời thử bụng ta  Nội tôi ở dưới mái tranh xiêu mà nụ cười trọn vẹn . Tôi lớn lên giữa làng quê nghèo nhưng gia tài đầy ắp tình thương.

         Ca khúc mang âm hưởng dân ca Bắc Bộ đằm thắm mà thiết tha - thứ âm nhạc đã thấm vào máu thịt tôi từ tấm bé . Giai điệu như tiếng mõ tụng kinh làm sống dậy thế giới thần tiên tuổi thơ của những chiều tôi theo nội lên chùa nghe kinh Phật. Bài hát là một bức tranh thủy mặc đẹp mà buồn như thực với những hình ảnh đưa tôi về với màu quê kiểng : mùa thóc lép mùa hoa cà vườn cải lông gà .... mà lại như mơ với những hình ảnh siêu thực gợi nhớ thế giới cổ tích của bà : dòng mương xanh bay bay mùa hoa cà tự nhiên tím tái.... Nội tôi về cõi vĩnh hằng nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ thiên thu. Gam la thứ chi phối toàn bài hát  như một thước phim quay chậm làm  nhận rõ từng bước đi của thời gian như một dòng chảy vô thủy vô chung lạnh lùng đến sợ : mở đầu là  bà tôi đưa tôi ra đầu làng ...kết thúc là ...chiều nay tôi đưa bà ra đầu làng ... .

           Đã lâu lắm rồi tôi mới được nghe một bài hát hay đến vậy. Mỗi khi nghe lại lòng  lại bùi ngùi khi nhớ về nội tôi . Chắc hẳn ở một nơi nào đó ánh mắt nội tôi đang dõi theo mỗi bước chân của đứa cháu thân yêu trên cuộc đời.

                                                                            

                    

                                                                                                                               

Phạm Văn Học          
Khoa Ngữ Văn Đ H Quy Nhơn

(0972347074 )



Phùng Thị Mỹ

Cảm ơn tác giả bài viết đã cho tôi cảm nhận sâu sắc hơn về tình cảm "nội_ cháu"

Hẳn anh Phạm Văn Học (xin cho phép tôi được gộ tác giả là anh)đã có một tuổi thơ thật đẹp thật thú vị. Tuổi thơ của anh gắn chặt với hình ảnh người bà tần tảo mà luôn vui vẻ. Em ko được có cái may mắn đó bởi bà nội của em mất từ khi em còn bé. Em cũng có một bà nội khác nữa nhưng vì sống xa bà nên kí ức của em về tình cảm bà cháu dường như chẳng có mấy. ông nội em cũng sống xa gia đình em nên em ko nhận được sự chăm sóc từ ông. Nhưng khi đọc bài viết của anh em vẫn cảm nhận ở đâu đó ánh mắt dõi theo từng bước chân của đứa cháu mà ông dành cho em dù giờ này ông đã đi xa... xa lắm!